Chương 22
Edit: Linh Nguyệt

Không biết có phải do sự kiện cắt tóc hôm nay không mà buổi tối Đường Diễn vô cùng nhiệt tình khiến La Thiến cảm thấy rất vô tội.

Khi La Thiến lần nữa trở lại đoàn phim thì đã sắp đến lúc cô đóng máy. Cảnh hôm nay vừa ngắn vừa đơn giản, chính là chết một cách vô cùng sung sướng, hoàn toàn không hề có loại yêu cầu cao độ như ánh mắt trống rỗng hay hơi thở tuyệt vọng gì đó!

Sau khi La Thiến nhắm mắt, liền đóng máy.

Viên Khai Khải ôm thi thể tiểu sư muội, đem kỹ thuật diễn phát huy vô cùng nhuần nhuyễn, kìm nén không cho nước mắt vì đau khổ mà rơi xuống.

La Thiến nhắm mắt nên không nhìn thấy gì, nhưng giọng của Viên Khai Khải thực sự rất có sức cuốn hút!

Khi đạo diễn Giang vừa kêu “cắt”, đoàn phim liền hoan hô một tiếng, sau đó La Thiến thân là diễn viên tuyến mười tám lại được cảm thụ một phen cảm giác khi đóng máy của nghệ sĩ lớn.

Diễn viên nhỏ giống như La Thiến khi đóng máy chẳng qua cũng chỉ là đoàn phim hoan hô một chút, chúc mừng một chút.

Nhưng khi La Thiến đóng máy lại nhận được bó hoa, thu được bánh kem, còn có lời chúc mừng của nhân viên đoàn phim.

Đây không phải là công lao của Đường Diễn, thuần tuý là muốn bồi thường cho việc La Thiến thiếu chút nữa chết ở đoàn phim, đạo diễn Giang thật lòng nhiệt tình tiễn La Thiến đi.

Trước kia cô làm trời làm đất ở đoàn phim, đạo diễn Giang đạo cũng không hề kinh sợ như vậy, nhưng so với sợ hãi như bây giờ, đạo diễn Giang thật sự cảm thấy còn không bằng làm một La Thiến khiến người người chán ghét trước kia!

Cô không ngoan ngoãn thì chúng tôi chán ghét cô. Hiện tại cô ngoan ngoãn, nhưng không có việc gì liền nguy hiểm đến tính mạng thì cũng quá khảo nghiệm trái tim của những người ở đây!

La Thiến nhận hoa tươi, liên tục nói cảm ơn nhưng trong lòng lại nghĩ không thể nào, đạo diễn Giang đây là chuẩn bị lấy hai bó hoa lừa tôi cho qua chuyện?

Thật ra ý của đạo diễn Giang chính là, La Thiến đi theo Đường tổng thì còn thiếu tiền sao? Khẳng định không! Vậy chúng ta sẽ ở mặt tinh thần cổ vũ cho cô, vì thế, Giang đạo liền tổ chức cho La Thiến một tiệc đóng máy lớn, hơn nữa còn hứa nếu sau này có vai diễn thích hợp nhất định sẽ liên lạc La Thiến. Đối với nghệ sĩ mà nói, vai diễn mà đạo diễn Giang hứa hẹn mới đáng quý.

La Thiến cũng chỉ có thể làm bộ dáng vô cùng vui vẻ mà nói: “Cảm ơn! Cảm ơn! Đạo diễn Giang, thật sự cảm ơn ông!”

La Thiến giả dối lôi kéo tay đạo diễn Giang lay nhẹ hai cái, vẻ mặt “vui mừng”.

Đạo diễn Giang: “…” Sao lại không cảm nhận được chút thành ý gì thế này? Đạo diễn Giang không giống như Đường Diễn, bắt được đúng "kênh" của La Thiến.

Tuy là một đạo diễn có dang tiếng nhưng ông vẫn như cũ không cảm thấy được rốt cuộc La Thiến không có thành ý ở điểm nào, chỉ có thể cùng La Thiến nói giỡn hai câu, việc này liền xem như qua đi.

Sau khi Đường Diễn biết việc này cũng không nói gì thêm, hắn biết La Thiến vẫn luôn muốn nổi tiếng, mà lời hứa cấp tài nguyên tốt này của đạo diễn Giang chính là điều La Thiến muốn nhất.

Đương nhiên không có ai nghĩ đến, La Thiến chuẩn bị một năm sau rời khỏi giới giải trí. Tài nguyên không có ý nghĩa gì cả!

La Thiến rất thức thời, giống như Trần Trừng nói, nếu không có Đường Diễn làm chỗ dựa, chưa kể những người nguyên chủ từng đắc tội, chỉ riêng năng lực thôi thì cô không thể không nổi được!

Trước khiến người bắt nạt mình thương tích đầy mình, sau đó mang theo tiền chạy, quá hoàn hảo!

Truyện được đăng tại wattpad @dwlazp

Thời gian sau đó có lẽ Đường Diễn bận công việc, không tới đây, nhưng Triệu Vũ Lâm lại chạy tới.

“Thời Gian Vui Vẻ hiện tại tạm định là ba nam năm nữ, không rõ là người nào nhưng khẳng định đều là một đại bài*, cho nên đến lúc đó chúng ta nên tận lực tránh có xung đột với người ta.” Tuy rằng gần đây La Thiến thay đổi không nhỏ nhưng Triệu Vũ Lâm vẫn sợ cô thói cũ nảy mầm.

*Đại bài: Nghệ sĩ nổi tiếng

La Thiến gật đầu, Triệu Vũ Lâm giới thiệu đơn giản lịch trình đoàn phim gửi qua cho cô rồi nói: “Đại khái ở là mùnh ba tháng tám sẽ chính thức quay, địa điểm là ở nông thôn, hiện tại em chỉ biết là ở thành phố Nam Đan, chúng ta đến đó. Trước khi xuất phát sẽ có máy quay tới ghi hình lúc sáng sớm rời giường xuất phát nhưng không cho chúng ta biết thời gian chính xác.”

La Thiến gật đầu, đây là lần đầu tiên cô tham gia gameshow, có chút không quen.

Triệu Vũ Lâm tiếp tục nói: “Chị không cần quá khẩn trương, đây không phải phát sóng trực tiếp, nếu có vấn đề thì có thể xin cắt cảnh.”

La Thiến thở phào, nhẹ nhõm gật đầu, dáng ngủ của cô thật sự không hề văn nhã, có thể cắt đi cũng tốt.

Triệu Vũ Lâm mua hai vé máy bay ngày mùng hai tháng tám, muốn đến trước một ngày để có thể nghỉ ngơi một chút, ngày hôm sau trực tiếp bắt đầu quay cũng tốt. Thời Gian Vui Vẻ chỉ quay một lần nên cuối tháng tám là có thể kết thúc.

***

Ngày mùng một tháng tám, La Thiến bắt đầu thu dọn hành lý.

Triệu Vũ Lâm giúp cô đem đồ vật không cần thiết lấy ra tới, vừa lấy vừa nói: “Mấy đồ không cần dùng mà chiếm vị trí thì chị không nên mang theo, bất kể là chương trình gì cũng nên hạn chế mang đồ ăn. Nhưng chị có thể mang theo đồ ăn vặt để ăn trên đường đi…”

Triệu Vũ Lâm rất có kinh nghiệm, lải nhải nói không ít.

La Thiến dứt khoát buông tay để Triệu Vũ Lâm sắp xếp lại, còn mình cầm điện thoại qua một bên chơi, đúng lúc ấy, màn hình hiện lên tin nhắn nhắc nhở.

“Ngân hàng Trung Quốc xin thông báo: tài khoản có đuôi 7279 vào lúc 10:06 ngày một tháng tám đã chuyển vào tài khoản của quý khách 20 vạn, hiện tại quý khách có 236164.7* trong tài khoản.”

*Mình không rõ lắm các đơn vị tiền bên Trung, 236164.7 chắc khoảng hơn 23 vạn

La Thiến sửng sốt, “A!” một tiếng.

Triệu Vũ Lâm hỏi: “Chị làm sao vậy?”

La Thiến nói: “Nhận được tiền.” Cô nhất thời vẫn chưa phản ứng lại, tiền này là từ đâu ra.

Triệu Vũ Lâm nghĩ nghĩ, nói: “Đúng rồi, hôm nay đã mùng một, hẳn là thư ký Kiều chuyển tới. Mỗi tháng không phải đều chuyển vào ngày hôm nay sao?” Có cái gì mà giật mình?

Oa, 20 vạn! Một tháng liền có 20 vạn, La Thiến sờ sờ di động một lát mới chợt nhớ: “Đây là tiền lương tháng trước hay là tháng này của chị?”

Tiền lương?

Triệu Vũ Lâm giật giật khóe miệng, vô cùng bội phục mạch não của La Thiến, nhưng vẫn có trách nhiệm đáp: “Tháng này ạ, mỗi tháng đều là đưa tiền trước, đại khái là nhắc nhở chị hầu hạ tốt Đường tổng!”

La Thiến gật gật đầu nói: “Cách này thực sự có hiệu quả.” Thấy tiền đầu tháng thì cả tháng đều có động lực nha! Đường tổng vừa đẹp vừa có tiền, còn hào phóng như vậy, tiền lương nhiều như thế, quá tốt quá tốt!

Triệu Vũ Lâm cũng rất hâm mộ việc một tháng có 20 vạn, tuy cô sẽ không...*, nhưng nếu giống như Đường tổng thì có thể suy xét nha! Dù sao thì Đường tổng như vậy, cũng không biết nên nói là bị ngủ hay là ngủ người ta.

*Chỗ này bản convert để trống, có lẽ ám chỉ việc bồi ngủ

Một tháng 20 vạn, một năm 240 vạn. La Thiến cùng Triệu Vũ Lâm đồng thời ngẩng đầu suy nghĩ, hai năm liền có 480 vạn, cảm giác cuộc đời không còn gì hối tiếc nữa rồi.

Triệu Vũ Lâm khụ một tiếng, hoàn hồn, tiếp tục nói: “Chị Thiến, chị xem thử còn cái gì muốn mang theo không?”

La Thiến choáng váng lắc đầu.

Buổi tối, Đường Diễn tới, La Thiến thể hiện mười tám võ nghệ của bản thân.

Hai chữ "Đường tổng" từ miệng cô nói ra, khác hoàn toàn âm điệu bình thường.

Đường Diễn: “…”

***

Ngày hôm sau, khi tổ đạo diễn tới gõ cửa, La Thiến đang say giấc, Đường Diễn vốn chất lượng giấc ngủ không tốt, thật vất vả mới ngủ được chưa bao lâu đã bị đánh thức, vô cùng khó chịu mặc áo ngủ “rẻ tiền” La Thiến mua cho hắn đi mở cửa.

“Đường Đường Đường Đường… Đường tổng.” Thanh âm phó đạo diễn Hướng Kiến Hoa lắp bắp mãi mới nói nên lời.

Đường Diễn nhìn hắn, không quen.

Lại nhìn đội quay phim phía sau, hỏi: “Quay sao?”

“Vâng!” Hướng Kiến Hoa lên tiếng.

Đường Diễn nói: “Vào đi!”

Một đám người xám xịt đi vào, bởi vì những người khác địa vị quá cao, không nghĩ sớm như vậy đi quay bọn họ nên mới chọn bắt đầu từ La Thiến, không nghĩ tới lại gặp ngay Boss lớn của công ty sản xuất ra Thời Gian Vui Vẻ, trong lòng ngay lập tức lệ rơi đầy mặt.