Chương 21
Edit: Linh Nguyệt

La Thiến gật gật đầu, nằm trên giường vui vẻ nói: “Đúng rồi, buổi chiều anh không tới công ty sao?”

“Tôi là ông chủ!” Đường Diễn nhấn mạnh hai chữ "ông chủ".

La Thiến gật đầu: “Thật ra thì Đường tổng, anh thật tốt, em bị thương anh liền tới.” Lúc này La Thiến mới nhớ ra mình phải lấy lòng kim chủ.

Đường Diễn vừa lòng gật đầu, nói: “Cô nghỉ ngơi một chút đi! Tôi vào phòng sách.”

La Thiến gật đầu, Đường Diễn tới phòng sách làm việc, cô đi ngủ trưa. Triệu Vũ Lâm có tới một lần, nghe Đường tổng nói La Thiến đang ngủ, liền đem tủ lạnh nhà La Thiến lấp đầy, để lại chút giấy tờ sau đó mới nhẹ nhàng rời đi.

La Thiến ngủ mê man tới tận chiều. Vừa mở mắt liền phát hiện Đường Diễn đang ngủ ở bên cạnh, chắc là sau khi làm việc thì vào đây nghỉ ngơi.

La Thiến nhẹ tay nhẹ chân ra khỏi phòng, nghĩ Đường Diễn vậy mà không rời đi, có lẽ đêm nay hắn sẽ ở lại.

Cô mở tủ lạnh tìm chút nguyên liệu rồi bắt đầu nấu.

Đường Diễn bị hương đồ ăn đánh thức, hắn ra khỏi phòng thì vừa lúc La Thiến bày xong món ăn lên bàn.

Chỉ cần Đường Diễn tới, La Thiến nhất định sẽ làm cho hắn một bàn đồ ngọt.

Hôm nay trước mặt Đường Diễn là thịt kho tàu, màu sắc xinh đẹp, ăn vào miệng ngoài giòn trong mềm, hương vị chua ngọt ngon miệng. La Thiến làm thịt kho tàu không tồi, Đường Diễn không phải là lần đầu tiên ăn, hắn phải xã giao, từng ăn rất nhiều món ngon.

Rất ít người đặt món chua ngọt trước mặt hắn, ngẫu nhiên có một hai lần, Đường Diễn vô cùng quý trọng nhưng chỉ ăn một miếng.

Thịt kho tàu của La Thiến ngon hơn ở bên ngoài, Đường Diễn thực thích, nghĩ khi nào lại kêu người phụ nữ ngốc này làm một lần nữa.

Đang nghĩ như vậy, chuông điện thoại vang lên.

“Đường tổng?” Đầu bên kia là tiếng của thư ký Kiều.

“Ừ?” Đường Diễn tuy đáp cho có lệ, nhưng rõ ràng ngữ khí không tồi.

“Đường tổng đang ăn cơm sao?”

“Có vấn đề gì?” Đường Diễn nói.

Thư ký Kiều khẽ cười rồi nói: “Không có gì, chỉ là người thiết kế nhỏ lần trước được anh giúp đỡ hôm nay tặng điểm tâm cho anh. Tôi nghĩ lát nữa anh sẽ về công ty nên giữ lại.”

Đường Diễn từ chối nói: “Không cần, các cô chia nhau ăn đi!” Nói xong Đường Diễn liền cúp điện thoại.

La Thiến giương mắt nhìn Đường Diễn hỏi: “Thư ký Kiều ạ?”

“Ừ!” Đường Diễn cúi đầu chuyên tâm ăn cơm, La Thiến cũng không nói, hai người đều nghiêm túc làm no bụng mình.

La Thiến không biết, lần dây dưa đầu tiên của Đường Diễn và nữ chính Lâm Phỉ đã bị cô chặt đứt.

Đương nhiên La Thiến không biết nữ chính tặng đồ cũng không nghĩ tới. Bởi vì La Thiến nhớ rất rõ, Đường Diễn và Lâm Phỉ một năm sau mới gặp nhau.

Truyện được đăng tại wattpad @dwlazp

Nhưng, Đường Diễn thích Lâm Phỉ thật ra trừ bỏ bởi vì trời xui đất khiến còn là vì mắt Lâm Phỉ cùng mối tình đầu của hắn rất giống nhau. Một năm này, Đường Diễn có ấn tượng tốt với Lâm Phỉ, Lâm Phỉ cũng có ấn tượng tốt với Đường Diễn.

Đường Diễn trong ấn tượng của Lâm Phỉ là một người cương trực công chính, thâm minh đại nghĩa, việc hắn cho Lâm Phỉ một cơ hội chứng minh đã khiến cô ghi nhớ trong lòng.

Mà Đường Diễn nhận thức Lâm Phỉ là vì ấn tượng bởi hộp cơm. Hắn thấy đây là một cô gái tâm tư đơn thuần, tay nghề tốt, biết lễ nghĩa báo ơn.

Nhưng hiện tại… Đường tổng một lòng một dạ muốn chiến đấu với thịt kho tàu này đương nhiên sẽ không nghĩ vậy, Lâm Phỉ trong trí nhớ của hắn chỉ là một người thiết kế nhỏ đưa cơm để bày tỏ lòng biết ơn với hắn thôi.

Còn La Thiến lúc này vẫn đang ngây ngốc chờ nữ chính Lâm Phỉ lên sân khấu, vui vẻ xoát độ hảo cảm với Đường Diễn, nghĩ đến tương lai cho dù mua nhà không phải ở trung tâm thành phố mà chỉ là ở vùng ngoại ô thì cũng có thể sung sướng hưởng thụ cuộc sống của một Bao Tô Bà!

“À, đúng rồi, Triệu Vũ Lâm để văn kiện trên bàn cho cô.” Đường Diễn ăn xong mới nhớ tới túi văn kiện buổi chiều Triệu Vũ Lâm đặt ở bàn trà trong phòng khách.

La Thiến ừ một tiếng rồi đi qua lấy túi văn kiện, ở trước mặt Đường Diễn mở ra.

Kế hoạch quay Thời Gian Vui Vẻ.

“Kịch bản?” La Thiến sửng sốt, Thời Gian Vui Vẻ có kịch bản?

Đường Diễn duỗi tay lấy qua nhìn một lượt rồi nói: “Không phải kịch bản, khi mở họp có nhắc qua, tuy muốn quay lại phản ứng chân thật của mọi người nhưng dù sao cũng phải chiếu trên TV nên vẫn e ngại riêng tư của khách mời. Thời Gian Vui Vẻ có mấy hạng mục hơi quá phận, gửi cái này để xem xem mọi người có thể tiếp thu hay không.”

La Thiến lấy lại túi, mở ra, lấy văn kiện bên trong nhìn nhìn, tuy là kế hoạch nhưng cũng không có chi tiết tường tận. Chủ yếu chỉ ra mấy cái hoạt động chính, La Thiến đọc xong mới hiểu rõ tại sao lại phải báo trước.

“Bắt heo?” La Thiến sửng sốt, cô cảm thấy nhất định có người không thể tiếp thu nổi cái này! Nếu là ở hiện trường quay, thật sự sẽ có nghệ sĩ bãi công.

Đường Diễn "khụ" một tiếng, hắn biết cái này nhưng lại không quá kỹ càng, tỉ mỉ.

Đường Diễn cười nói: “Cô có thể tiếp thu không?”

La Thiến cũng cười, nói: “Có thể!” Đơn giản, cô không phải chưa làm qua, lúc còn sống ở trong thôn vì kiếm tiền nên ngẫu nhiên sẽ đi giúp việc cho nhà người ta. Bắt heo thôi mà, cả thôn không biết có bao nhiêu người từng làm qua, La Thiến cũng không ngoại lệ.

Đường Diễn có chút ngoài ý muốn: “Cô có thể?” Hắn vẫn nhớ La Thiến đã từng khó chịu, tuy rằng không phải nhằm vào hắn nhưng sắc mặt khi đó thật sự không quá vui vẻ.

La Thiến gật đầu nói: “Em từ nông thôn lớn lên mà, có cái gì không thể?”

Đường Diễn lúc này mới nhớ ra La Thiến quả thật lớn lên ở nông thôn tới, chỉ là cô ngụy trang cho mình quá tốt.

“Lại nói…” La Thiến vuốt vuốt mái tóc dài của mình nói: “Hai ngày nữa là em đóng máy phim của đạo diễn Giang rồi. Lúc quay "Thời Gian Vui Vẻ" lại là vào giữa mùa hè, anh nói xem em có nên cắt tóc không?”

Đường Diễn sửng sốt, trong đầu hiện lên hình ảnh cùng La Thiến triền miên ngày ngày đêm đêm, mái tóc đen của cô xoã tán loạn trên tấm lưng trắng nõn, đen trắng đối lập như vậy thường làm hắn mất khống chế.

“Đừng cắt.” Đường Diễn lập tức bật thốt lên.

La Thiến hơi ngạc nhiên, nghi hoặc nhìn hắn, Đường Diễn chỉ có thể "khụ" một tiếng che dấu mình vừa rồi thất thố.

Sau đó, hắn mới cười nói: “Mặt cô lớn như vậy còn muốn cắt tóc ngắn? Không hợp.”

La Thiến cứng mình, quay đầu nhìn hình ảnh phản quang của mình trên quầy pha lê trong phòng bếp, nhìn trên dưới trái phải hai lượt.

Đầu lớn?

Không phải chứ?

Nguyên chủ tuy không phải quá xinh đẹp nhưng tuyệt đối là mỹ nữ Giang Nam điển hình. Nguyên chủ là người phía nam, khí chất trời sinh mang cảm giác uyển chuyển, ví dụ như mặt trứng ngỗng*, mày lá liễu.

*Mặt trứng ngỗng: mặt hình bầu dục như trứng ngỗng

Mặc sườn xám cùng một chiếc ô nhỏ, chỉ cần như vậy là có thể khiến người ta trấn nhỏ Giang Nam như ẩn như hiện sau La Thiến.

Mỹ nữ như vậy mà anh nói là mặt to?

La Thiến lại lần nữa hoài nghi nhìn về phía Đường Diễn, không phục nói: “Một chút cũng không lớn.”

“Không liên quan tới việc mặt có dạng gì, cô không thích hợp.” Đường Diễn nghiêm túc nhìn La Thiến nói, quả thật mặt La Thiến không lớn, một bàn tay của Đường Diễn là có thể che lại. Ngũ quan cũng tinh xảo, có thể coi là đẹp. Chỉ cần yên tĩnh một chút… Nhưng tính tình của cô, bất kể là tính ngạo nghễ khiến người ta chán ghét trước đây hay là vẻ ngây ngốc như hiện giờ đều phá hư nét đẹp này.

“Vậy thì không cắt!” La Thiến nghĩ rồi nói, dù sao thì nếu cắt cô cũng rất luyến tiếc. Nói gì thì nói, đời trước đầu cô trọc, không hề có tóc! Lúc đó cô chỉ nghĩ nếu sau này sức khỏe tốt hơn nhất định phải nuôi một đầu tóc dài.