Chương 19
Edit: Linh Nguyệt

Nữ chính nhát gan sợ phiền phức, nhưng khi thành quả của mình bị cướp đi cũng sẽ không cam lòng, hơn nữa cô còn là người mới, nghé con mới sinh không sợ cọp, chỉ nghĩ muốn lấy lại công đạo.

Hình như đây chính là điểm khiến Đường Diễn có hảo cảm* với nữ chính nha!

*Hảo cảm: Ấn tượng tốt

Hai mắt La Thiến sáng lên, nhìn Đường Diễn đang nghiêm túc cúi đầu làm việc, chậc chậc chậc… Từ giờ tới lúc nữ chính lên đài còn gần một năm, cốt truyện tổng tài lạnh lùng vô tình vì yêu mà điên cuồng cũng sắp bắt đầu rồi.

Ha ha ha… La Thiến vừa hạt dẻ vừa nghĩ đến tương lai của Đường Diễn, tự mình chọc cười chính mình.

Đường Diễn: “…”

Đường Diễn không buồn nổi giận, La Thiến quả thật là người tài. Ở bên cạnh hắn có thể phân tâm, giờ ngồi đằng kia cũng lại phân tâm. Ví dụ như hiện tại, tuy La Thiến đã cười đến không thể khống chế, nhưng động tác trong tay vẫn không ngừng bóc quả hạch.

Cô ấy cười cái gì chứ? Ăn quả hạch thôi cũng có thể điểm trúng huyệt cười?

Đường Diễn cúi đầu, bên tai đều là tiếng cười của La Thiến, câu đầu tiên trên hợp đồng hắn đã nhìn tám lần, mỗi một chữ hắn đều biết, nhưng đặt chúng ở cạnh nhau hắn lại không thể hiểu được! Bên tai đều là tiếng cười của người phụ nữ ngốc kia, không có cách nào tĩnh tâm đọc xong.

“La Thiến!” Đường Diễn mở miệng.

La Thiến đột nhiên tboát ra khỏi ảo tưởng, sau đó ngẩng đầu nhìn hắn, biểu cảm kia muốn bao nhiêu vô tội có bấy nhiêu vô tội, miệng vẫn còn nhai, giống như một con sóc.

Đường Diễn: “Cô có muốn đi ra ngoài mua chút đồ không?”

La Thiến tiếp tục nhai quả hạch, hai mắt đen láy, đảo qua một vòng, nói: “Không muốn nha!” Người ta muốn tiền cơ.

“Tôi cho cô thẻ, cô đi ra ngoài dạo hai vòng đi!” Nếu cứ tiếp tục như vậy, hôm nay hắn không cần làm việc nữa.

“Được! Được!” La Thiến gật đầu.

Đường Diễn: “…”

La Thiến nhận thẻ của Đường Diễn, cầm lấy hộp cơm trên bàn trà và túi xách, nhanh chóng ra ngoài.

Đường Diễn: “…” Sao hắn lại không nghĩ tới việc trực tiếp để cô về nhà nhỉ?

La Thiến bị Đường Diễn “đuổi” ra khỏi phòng làm việc, vui vẻ chào hỏi với nhóm thư ký hoa hoè lộng lẫy, sau đó lại vui vẻ đi dạo trung tâm mua sắm.

La Thiến lớn như vậy, chưa bao giờ trải nghiệm qua cảm giác đi mua sắm thấy cái gì thích liền mua.

Công ty Đường Diễn nằm ở trung tâm thành phố, cách khoảng một trăm mét về bên trái có một trung tâm thương mại, bên trong muốn mua sắm, giải trí, dạo chơi, thảo luận công việc, nghỉ ngơi đều đầy đủ cả.

La Thiến nhìn hết tầng này đến tầng khác, oa! Thật nhiều thật đẹp, tầng một tầng hai đều là quần áo trang sức, tầng ba là quán ăn với karaoke giải trí, tầng bốn là rạp chiếu phim.

La Thiến không nhìn kịp, cô không có lòng tham như nguyên chủ, không liên tục quẹt thẻ mua sắm. Cô chỉ mua một vài đồ vật mình cần cùng một ít quần áo tặng Đường Diễn.

Gần đây Đường Diễn thường xuyên tới, quần áo ở chung cư không đủ để hắn thay, La Thiến sớm đã muốn mua thêm hai bộ, thêm chút đồ dùng dành cho nam, sau đó tự mua đồ cho mình, đồ trong tay cô đã cầm không nổi. La Thiến tìm một cửa hàng gần đấy, chọn phần ăn cao cấp, nghỉ ngơi.

Từ lúc ăn xong cơm hộp thư ký Kiều đưa tới cho đến khi thư ký Kiều trở lại lấy hộp, La Thiến vẫn chưa trở về.

Đường Diễn bắt đầu thất thần, sao lại đi lâu như vậy? Sẽ không đi lạc chứ? Cũng đúng, phụ nữ mua sắm quả thật tốn thời gian.

Đường Diễn yên tâm hơn, nhưng vẫn không thể tập trung làm việc buổi chiều.

Đến tận lúc tan tầm, La Thiến mới xách túi lớn túi nhỏ trở về, Đường Diễn đã đen mặt.

“Đường tổng, anh xem em cho mua áo ngủ cho anh này, anh có thích kiểu dáng này không?” La Thiến đưa quần áo cho Đường Diễn xem, nếu hắn không thích thì hiện tại vẫn có thể cầm đi đổi.

Truyện được đăng tại wattpad @dwlazp

Sắc mặt Đường Diễn cuối cùng cũng tốt hơn một chút, hắn chưa bao giờ chọn quần áo, quần áo hắn mặc đều là hàng thủ công đặt riêng, nhưng quần áo bình thường Đường Diễn cũng không phải không quen mặc. Ánh mắt La Thiến còn tốt, áo ngủ vẫn có chút nội liễm, Đường Diễn có thể coi là vừa lòng.

Tóm lại trừ việc chọn hộp cơm hình Doraemon cho hắn, thẩm mỹ của La Thiến coi như tạm ổn.

La Thiến mua không ít đồ, rất nhiều đều là mua cho Đường Diễn, tâm trạng hắn liền tốt hơn không ít.

“Đi ăn cơm không?” Tâm trạng tốt Đường Diễn liền có hứng thú mang cô đi ăn cơm.

La Thiến gật gật đầu, Đường Diễn giúp cô đem đồ, bao gồm cả hộp cơm Doraemon kia đặt trong cốp xe. Bởi vì là đi theo Đường Diễn nên hai người đi thang máy chuyên dụng, không gặp người nào, cũng không có bởi vì đúng giờ tan tầm mà không đợi được thang máy.

Lại được hưởng thụ đặc quyền một lần nữa, La Thiến vô cùng vui vẻ.

“Có muốn ăn gì không?” Đường Diễn hỏi.

La Thiến nghĩ nghĩ, với kinh nghiệm nhiều năm làm việc của mình, quán hải sản, quán rượu, quán ăn khuya, tiệm cơm đều trải qua. Lúc còn trẻ từng làm phục vụ mấy năm ở một tiệm cơm Tây, ngoại trừ đồ ăn Trung Quốc cùng bít tết bò, cô chưa bao giờ ăn món ăn ngoại.

“Ăn ngon là được rồi, đồ Thái, đồ Nhật, đồ Pháp... Em đều chưa ăn bao giờ.” La Thiến nói.

Đường Diễn: “Vậy trước mang cô đi ăn đồ Thái nhé?” Tuy rằng không biết vì sao cô đều chưa ăn qua, nhưng nếu đã thế, vậy… cùng ăm hết đi!

La Thiến cho Đường Diễn một cái hôn gió. Kim chủ, em yêu anh lắm nha!

Đường Diễn cảm thấy buồn cười, tìm một nhà hàng Thái không tồi gần đấy.

La Thiến giống như bà ngoại Lưu đến Đại Quan Viên*, nhìn ngó khắp nơi, đây cũng là lần đầu tiên Đường Diễn mang tình nhân đi ăn cơm, cho nên đối với phản ứng của La Thiến hắn không biết có đúng hay không, nhưng thật sự cảm thấy thú vị.

*Bà ngoại Lưu, hay còn gọi là già Lưu, là một nhân vật trong tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần. Trong lần thứ hai già Lưu vào phủ Vinh Quốc, Giả mẫu dẫn già Lưu du ngoạn quanh Đại Quan Viên khiến bà lão nông thôn này thấy ngôi vườn còn đẹp hơn cả một bức tranh phong cảnh, bà được mở rộng tầm mắt.

Đây chỉ là một nhà hàng bình thường không được tính là cao sang, ăn xong Đường Diễn liền chở La Thiến về chung cư.

Đối với việc gần đây Đường Diễn thường xuyên tới, La Thiến cũng coi như là vui mừng, Đường Diễn hiện tại càng hay tới càng tốt, về sau đến lúc tách ra… Ha ha… Tiền sẽ càng nhiều nha!

***

Khi La Thiến lần nữa trở lại đoàn phim của Giang đạo điễn, Viên Khai Khải vừa hay cũng ở đó, nhưng người đại diện của hắn lại vô cùng khẩn trương, sợ La Thiến lại gần.

La Thiến cũng biết mình đã gây phiền phức cho Viên Khai Khải nên rất ngoan ngoãn ngồi ở một bên.

Người đại diện Viên Khai Khải là Tằng Tuân thấy La Thiến không có ý định tới đây liền nhẹ nhàng thở ra.

La Thiến nhìn Viên Khai Khải, Viên Khai Khải gật đầu cười với cô, La Thiến cũng gật đầu lại. Đến lúc ngồi vào chỗ La Thiến liền bảo Triệu Vũ Lâm qua bên kia nói lời cảm ơn một chút.

La Thiến biết chính mình đi qua sẽ gây phiền phức cho hắn, nhưng được người ta giúp mà không cảm ơn, La Thiến không chịu được.

Triệu Vũ Lâm qua bên kia cúi đầu cùng Tằng Tuân nói chuyện, Viên Khai Khải ngẩng đầu nhìn Triệu Vũ Lâm một cái, sau đó lại cười.

La Thiến nhìn nụ cười kia liền hiểu, hắn đang nói: Không cần cảm ơn.

Triệu Vũ Lâm quay lại nói với La Thiến: “Con người Viên Khai Khải quả thật rất tốt, lúc em nói cảm ơn anh ấy còn ôn nhu đáp đấy là việc nên làm. Nhưng người đại diện của anh ấy hình như không mấy vui vẻ, chẳng nói câu gì cả.”

La Thiến gật đầu, nói: “Không sao, dù gì thì chuyện này cũng gây cho hắn không ít phiền toái. Người đại diện kia không vui vẻ là điều dễ hiểu, nhưng chúng ta nên cảm ơn thì vẫn phải cảm ơn, đây là chị thiếu hắn.”

La Thiến cảm thấy mình tuy chỉ là một người nông dân từ nông thôn ra, trình độ học không hết cao trung, chưa từng vào đại học, nhưng cô biết những việc như này dù khi người ta làm không mong báo đáp thì nói một tiếng cảm ơn là nguyên tắc cơ bản cần phải có!